KhongKhong.Com login
   

Một cuộc đời kỳ lạ (kỳ 1): 14 tuổi trở thành kẻ nghiện ngập và tôn thờ tiền bạcĐã Duyệt


[#0]
khongkhong
4mùa hạ về....
[#]

Đi làm từ thời niên thiếu, tiếp xúc với tiền quá sớm, đánh mất tuổi thơ. Tôi bị thụ động nghiện rượu và thuốc lá từ chính công việc làm thêm này…

Tuổi thơ an lành đến thời niên thiếu dữ dội: dối trá, nghiện ngập, tôn thờ kim tiền và phá phách ngang tàng..

Thời ấy bà nội vẫn thường ru tôi ngủ bằng những bài kinh nhân quả ba đời, chuyện nỗi oan Thị Kính… (Ảnh minh họa: internet)

Xuất thân từ gia đình có 5 đời tín ngưỡng Phật giáo, tại tư gia có điện thờ tứ phủ. Trong đại gia đình có người tu theo Phật giáo, có người làm vãi trong chùa, có người theo tứ phủ. Chính vì thế từ nhỏ tôi được gia đình hướng vào Phật Giáo. Thời ấy bà nội vẫn thường ru tôi ngủ bằng những bài kinh nhân quả ba đời, chuyện nỗi oan Thị Kính…

Vì được hàm dưỡng từ đó nên tâm tôi rất từ bi, không dám giết một con gì, nhìn thấy cảnh người ta mổ lợn còn rơi nước mắt thương xót. Về sau này khi lớn hơn một chút, tôi đi chăn trâu thuê cho một chủ trâu làng bên cạnh, chủ nhà hay trả thừa tiền khiến lòng tham của tôi nổi lên, tôi đã giấu đi và không trả lại. Lên lớp 8-9 tôi đi làm nghề, học nghề điêu khắc gỗ. Để nhập môn, điều đầu tiên tôi phải học là uống rượu và hút thuốc. Một đứa nhỏ như tôi ngồi lọt thỏm trong đám anh chị, chén chú chén anh không kém cạnh. Từ đó tôi trở nên nghiện ngập bia rượu thuốc lá, thuốc lào.

Là con út trong gia đình không giàu có nhưng cũng được nuông chiều, cộng thêm với việc buông thả lối sống, hành xử của tôi trở nên vô cùng tồi tệ. Mẹ tôi nấu món nào mà không ngon thì giận dỗi “sút niêu, đá nồi” làm bố mẹ rất khổ tâm. Nóng tính, hư đốn, nghiện ngập, nói dối như chảo chớp không kiêng nể gì, từ gia đình cho đến bàn dân thiên hạ. Đó là bản tính của tôi lúc bấy giờ.

Tôi có một nhóm bạn rượu, bù khú đến khuya say lướt khướt. Khi tinh thần không còn đủ tỉnh táo, chúng tôi đi hát, mở âm lượng hết cỡ gào thật to khiến cho những vị khách khác cũng không thể chịu nổi. Đôi khi họ phải chạy sang ngó chúng tôi nhưng không dám nói gì, chúng tôi lại tưởng là họ ngưỡng mộ.

Chúng tôi hát gào rất to làm ảnh hưởng đến cả những khách khác. (tác giả là người mặc áo xanh sọc ngang đứng trên bên phải)

Tệ hơn nữa, một lần đi uống về, mọi người đang họp trong nhà văn hóa thôn để chuẩn bị tết Trung Thu. Thấy đông đông tôi liền tạt vào hô hào đòi giải tán làm người ta phát hoảng. Tôi đã phá tan buổi họp của họ hôm ấy.

Chuyện say rượu mà bị ngã thì xảy ra như cơm bữa, là chuyện vặt vãnh tôi không thèm quan tâm. Còn một kỷ niệm khó quên, khi tôi đi “cưa gái”. Người ta mời đến nhà ăn cơm, tôi mải uống rượu say bí tỉ rồi nôn mửa tung tóe, khiến cả nhà họ hết hồn mà chạy mất.

Vào được đại học khiến cả nhà té xỉu… tôi đã dựa vào lừa lọc và “ăn vạ” để lên lớp

Vào đại học, tôi như được cấp thị trường mới. Có thể nói tôi cũng nhanh nhạy và tháo vát, nhưng toàn dựa vào lừa lọc lưu manh… (Ảnh minh họa: internet)

Tôi vào được đại học khiến cả nhà tí té xỉu. Chiến tích này phải cảm ơn ông anh trai cả và anh rể. Tôi đã cầm tiền hàng của anh đi đánh bạc hết sạch, bao nhiêu mồ hôi và nỗi vất vả sớm hôm của họ bị tôi nướng vào cờ bạc, lô đề. Họ không vì thế mà oán hận, họ chỉ dương đông kích tây làm tôi nổi máu tức khí mà đi thi. Tôi ôn có… 2-3 tháng và thi đại học. Trời phú cho tôi rất “dẻo mỏ”, khi vào phòng thi tôi “tung chưởng” tán tỉnh, ỉ ôi. Y rằng tôi được giám thị coi thi nhắc bài cho môn văn. Kết quả tôi trúng tuyển kỳ thi đại học năm đó.

Vào đại học, tôi như được cấp thị trường mới. Có thể nói tôi cũng nhanh nhạy và tháo vát, nhưng toàn dựa vào lừa lọc lưu manh. Tôi vừa học vừa làm thêm. Nói là học cho oai chứ tôi hay bùng tiết, đến muộn về sớm, điểm danh xong là “biến mất”. Tôi biết môn nào có thể điểm thấp tôi đi xin điểm. Vì nghỉ học nhiều quá không đủ tiết nên không được dự thi tôi lại đi xin thi. Thầy cô nào không cho thì tôi ăn vạ.

Tôi nhớ mãi một kỷ niệm. Cô giáo dạy tiếng Trung ở đại học Luật đến dạy, chót cho tôi vào danh sách cấm thi vì đi học không đủ trình. Tôi đến nhà ăn vạ, đến ngồi từ tối đến khuya, đến nỗi chồng cô nản quá phải thốt lên: “Thôi được rồi, em về đi thầy đảm bảo sẽ xin cô cho em được thi, cô không đi thì thầy sẽ lên văn phòng khoa xin cho”.

Như chúng bạn tôi cũng tử tế xin đi làm thêm. Làm quản lý đội part-time cho nhà hàng tổ chức sự kiện Vạn Hoa Club, tôi chỉ đến cho có mặt lượn loanh quanh rồi “chuồn”, nịnh bợ để không bị bóc mẽ, lấy trộm đồ về dùng và cho bạn bè. Để có tiền vui chơi hưởng thụ, tôi khai tăng, khai man các khoản học phí, lừa bố, dối mẹ, gạt gia đình.

Thập ác bất xá, tôi đã đi đến cùng cực của sự tàn ác như thế nào?

Tôi yêu đương lung tung, không thích cũng cưa để thỏa mãn dục vọng, làm nhiều cô gái đau khổ. Lừa dối cảm xúc của mình. Thường xuyên xem những phim cấp ba, phóng túng tư tưởng như sống gấp vậy. Những thứ này nó gây nghiện khiến tôi về sau phải rất vất vả mới thoát ra được.

Thời đại học tôi chỉ thích tiền, tôn thờ chủ nghĩa kim tiền, trong đầu lúc nào cũng chỉ có tiền, tiền và tiền thôi. Cũng đã từng đọc các loại sách như: Tứ Thư Ngũ Kinh, sách của Khổng Tử, các loại triết học nhưng thứ còn lại trong đầu chỉ là chủ nghĩa kim tiền. Hễ nghe nói đến Thần Phật thì phỉ báng, anh ruột thứ hai tu ở chùa Trấn Quốc trong Sài Gòn sau khi về nhà suốt ngày tụng Kinh niệm Phật, tôi mắng anh ấy: “Đọc Kinh thì lấy nấm ra mà ăn à”, rồi dọa đốt kinh hủy sách của anh ấy.

Tôi chẳng còn sợ trời sợ đất gì. Một ngày, tôi có hành động thể hiện sự độc ác ghê gớm. Tôi đang thái một đĩa thịt, tôi chỉ chạy đi mấy phút rồi quay lại, tôi thấy con mèo đã ăn mất mấy miếng. Nóng mắt, tôi rón rén đi lại chộp lấy đuôi của nó quay mấy vòng rồi đập một cái làm nó chết tươi. Cảnh tượng thật thảm và kinh hoàng. Mẹ tôi đứng ngay bên cạnh sững sờ, thất thần hoảng hốt không ngăn kịp, bà nói: “Trên thế gian này không ai ác như mày”; “Mày mà làm tướng thì giết hết quân”. Sau khi hại chết con mèo thảm khốc như vậy, bản thân tôi tự thấy hành vi của mình quá ư tàn ác. Cũng thấy dựng tóc gáy, chỉ vì một chút dục vọng tham ăn mà giết đi một sinh linh vô tội.

Vô địch “dẻo mỏ”, thực ra là gian trá, giảo hoạt và lọc lừa…

Tôi hay đi buôn hoa vào các dịp tết, đó là vào cuối năm 2012. Tôi chọn loại hoa Lay ơn rẻ tiền, bẻ đi hoa héo, hoa nở nếu khách cần nụ. Thổi nụ cho nở ra nếu khách cần hoa, cành cong thì buộc cho thẳng lại. Vấn đề ở chỗ tôi bán ngay cho cả hàng xóm, người làng của tôi. Giờ nghĩ lại tôi thấy mặt tôi còn dày hơn cả mặt mo. Tôi kiếm tiền bằng mọi cách, vận dụng khả năng thuyết phục của mình tôi đã bán hết chỗ hoa dởm với giá đắt gấp đôi những hàng hoa bên cạnh.

Tôi đã bán hoa héo nhưng với giá gấp đôi so với những hàng hoa tươi đẹp bên cạnh. Ảnh Internet

Kết quả, tôi bị mẹ thằng bạn thân túm lại mắng cho một trận, rằng: “Mày bán hoa kiểu gì mà bác về cắm héo rũ ra, hoa thì chẳng nở được, cong ca cong keo…”. Tôi đơ ra mấy giây, trong đầu tôi “bộ vi xử lý” đang hoạt động hết tốc lực. Tôi chống chế: “Bác nhìn xem năm nay là năm Rồng, mỗi bên 5 bông như móng rồng chầu mặt nguyệt, hoa không nở là lộc lá quanh năm đẹp thế bác còn muốn gì…”. Tôi thuyết phục vài câu, bác ấy lại vui vẻ trở lại, thế là tôi thoát.

Tôi đã làm ăn chộp giật tới mức thế nào?

Do muốn kiếm tiền thật nhanh và thuận theo dòng chảy xã hội, tôi đã làm ăn chộp giật, khai tăng số cân, ghi chênh lệch hóa đơn rồi đủ thứ lừa đảo khác, tham lam cấu kết với khách hàng moi tiền công quỹ nhà nước… (Ảnh: internet)

Những năm cuối đại học, tôi góp vốn cổ đông với một số người để mở công ty chuyển phát nhanh AST. Do muốn kiếm tiền thật nhanh và thuận theo dòng chảy xã hội, tôi đã làm ăn chộp giật, khai tăng số cân, ghi chênh lệch hóa đơn rồi đủ thứ lừa đảo khác, tham lam cấu kết với khách hàng moi tiền công quỹ nhà nước…

Công ty cũng ký được hợp đồng chuyển phát nhanh với một số đối tác nhà nước như: TCT xây dựng Sông Đà, TCT lắp máy điện nước Lilama… những công ty lớn này là khách hàng tiền năng của chúng tôi. Tuy nhiên tôi bắt đầu dùng thủ đoạn để kiếm tiền. Cân điêu hàng để kiếm lợi là chuyện cơm bữa, cấu kết để ghi khống tiền, đôi khi con số rất lớn. Rồi chuyển hàng trung thu cho Sông Đà mỗi người ba hộp thì khấu đi một hộp. Đỉnh điểm là khi chúng tôi nhận chuyển một lô thuốc vắc xin cho công ty TNHH Thương Mại & Dịch vụ Đại Dương. Chúng tôi đã làm hỏng mất lô hàng 20 triệu liều vắc xin tinh trùng bò trị giá gần 1 tỷ VNĐ. Vụ ghi khống hóa đơn từ 100 triệu thành 200 triệu bị vỡ lở, vụ chuyển quà trung thu bị phanh phui, chúng tôi phải trả lời chất vấn và bị đòi nợ… Công ty đứng trước khủng hoảng phá sản vì kiểu làm ăn chộp giật và gian dối.

Sau một thời gian hoạt động tiền chẳng thấy đâu mang một đống nợ nần, công ty tan rã. Tiền mất, danh dự lụi tàn, sự nghiệp tiêu tan. Tôi chán nản bỏ về Thường Tín.

(còn tiếp)

Mời bạn đón đọc Kỳ II: Tôi hay hát bài “Chiêu hồn tử sĩ” để bốc lô, đề và rùng mình thấy “họ” về quanh nhà trong một đêm mơ

Phan Văn Khiêm

 

[0 ♥] ( 15/01/2017, 20:42 )

view: 50share






/postby: khongkhong /view: 79 /cmt: 0 /
Bài Viết Hay   Cửa Sổ Tâm Hồn
/postby: khongkhong /view: 106 /cmt: 0 /
Bài Viết Hay   Cửa Sổ Tâm Hồn
/postby: khongkhong /view: 70 /cmt: 0 /
Bài Viết Hay   Cửa Sổ Tâm Hồn
/postby: khongkhong /view: 62 /cmt: 0 /
Bài Viết Hay   Cửa Sổ Tâm Hồn
/postby: khongkhong /view: 64 /cmt: 0 /
Bài Viết Hay   Cửa Sổ Tâm Hồn
/postby: khongkhong /view: 60 /cmt: 0 /
Bài Viết Hay   Cửa Sổ Tâm Hồn
/postby: khongkhong /view: 72 /cmt: 0 /
Bài Viết Hay   Cửa Sổ Tâm Hồn
/postby: khongkhong /view: 91 /cmt: 0 /
Bài Viết Hay   Cửa Sổ Tâm Hồn
/postby: khongkhong /view: 57 /cmt: 0 /
Bài Viết Hay   Cửa Sổ Tâm Hồn
/postby: khongkhong /view: 80 /cmt: 0 /
Bài Viết Hay   Cửa Sổ Tâm Hồn








vui long dang nhap de comment





https://khongkhong.com/    ™
tổng hợp thông tin hay, ý nghĩa, giá trị,.... và chia sẻ cho cộng đồng
|url:
|processed time: 0.1007s |memory using: 688kB |memory start: 299kB
|sql query time: 0.0839s |mysql queries: 10| loading time: s