KhongKhong.Com login
   

Người xưa “Nhẫn” như thế nào?Đã Duyệt


[#0]
khongkhong
4mùa hạ về....
[#]

Từ xưa đến nay, người mà làm được việc lớn thì đều là những người có tâm đại nhẫn. Nhẫn là cái gốc rễ của đối nhân xử thế. Những câu chuyện nổi tiếng về khả năng “nhẫn” của các anh hùng trong lịch sử là một minh chứng cho điều đó.

Nhẫn là một trong những gốc rễ của việc đối nhân xử thế (Ảnh: Internet)

Việt Vương Câu Tiễn nếm mật nằm gai

Sau khi bị quân Ngô vây ở núi Hội Khê, Câu Tiễn cuống cuồng cùng Phạm Lãi bàn cách đối phó, Phạm Lãi nói: “Đã đến nước này, chúng ta chỉ còn cách cầu hòa mà thôi”. Sau nhiều lần mua chuộc các quan đại thần nước Ngô để nói tốt cho mình, rốt cuộc vua Ngô Phù Sai mềm lòng, bất chấp sự phản đối của Ngũ Tử Tư, đồng ý lời thỉnh cầu của nước Việt. Nhưng với điều kiện ông ta đưa ra là hai vợ chồng Câu Tiễn phải được đưa sang nước Ngô. Câu Tiễn chẳng còn cách nào khác, đành phải phó thác việc lớn nước nhà cho đại thần Văn Chủng, rồi cùng Phạm Lãi lên đường sang nước Ngô.

Câu Tiễn sang nước Ngô nhịn nhục chờ thời cơ phục thù (Ảnh: jimcdn.com)

Vua Ngô sắp xếp cho hai vợ chồng Câu Tiễn đến ở trong một ngôi nhà đá bên cạnh mộ Hạp Lư. Họ hàng ngày chăn ngựa, quần áo lam lũ, ăn toàn cám và rau dại. Câu Tiễn ngày ngày đi chăn ngựa, vợ ở nhà giặt giũ nấu cơm, còn Phạm Lãi thì kiếm củi. Họ tỏ ra rất an phận, nền nếp, một lòng một dạ cung kính đối với vua Ngô.

Nhằm bày tỏ lòng trung thành của mình, khi Phù Sai lâm bệnh, Câu Tiễn thậm trí còn nếm phân của Phù Sai để phán đoán bệnh tình. Việc làm này khiến Phù Sai rất cảm động và cho rằng Câu Tiễn đã thực lòng quy thuận mình, nên ba năm sau liền phóng thích vợ chồng Câu Tiễn về nước. Sau khi về đến nước Việt, Câu Tiễn liền gắng công xây dựng đất nước, chờ đợi thời cơ để rửa hận.

Nhà vua lo mình thỏa mãn với hiện trạng, mà làm nhụt ý chí báo thù rửa hận của mình, nên đã tự sắp xếp cho mình một môi trường sống rất gian khổ. Ông treo một chiếc mật ở giữa nhà ăn, trước khi ăn cơm đều nếm vị đắng của mật và tự nhắc nhở mình “Chớ quên nỗi nhục ở Hội Khê”, còn ban đêm thì ngủ trên đống củi rơm. Đây chính là xuất xứ của câu thành ngữ “Nếm mật nằm gai”.

Xem thêm: Nhẫn một lúc sóng yên bể lặng, lùi một bước biển rộng trời cao

Câu Tiễn trở về nước ngày đêm lo việc phục thù, hai mươi năm sau cất binh đánh Ngô. Phù Sai đại bại bỏ kinh thành chạy đến Vu Toại. Câu Tiền đem quân vây bốn mặt, bắt Phù Sai phải tự tử, nước Ngô bị diệt, Câu Tiễn rửa được cái nhục thạch thất ở Cối Kê.

Trước kia nếu Câu Tiễn không chịu nổi cái nhục ấy mà tự sát, hay làm càn đến phải thiệt thân, thì nước Việt không mong gì khôi phục. Lòng kiên nhẫn của Câu Tiễn thật là phi thường, sở dĩ có thể nhẫn nhục được đến thế là vì Câu Tiễn có hoài bão lớn, lập chí vững…

<script></script>

Hàn Tín chịu nhục chui háng

Hàn Tín (229 – 196 TCN) là người Hoài Âm, tỉnh Giang Tô thời niên thiếu đã ôm ấp hoài bão, chí lớn. Thời ấy, gia cảnh bần cùng, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc nhưng chí hướng của Hàn Tín đặt ở nơi cao xa nên ông thường đeo bên mình một thanh bảo kiếm.

Trong thành Hoài Âm có một kẻ vô lại là con trai của một người đồ tể. Kẻ vô lại này rất ngang ngược, thường hay bắt nạt người khác. Một lần vì muốn hạ nhục Hàn Tín nên hắn ta đã ở nơi đông người mà chặn đường ông. Kẻ vô lại nói: “Ngươi khoác kiếm làm gì? Ngươi dám sát nhân không? Ngươi dám sát nhân thì chặt đầu của ta xem. Nếu ngươi không dám sát nhân thì ngươi chui háng ta mà đi.”

Hàn Tín nhẫn nhục chui háng nuôi chí lớn (Ảnh: Internet)

Đối mặt với sự khiêu khích đột nhiên xảy đến này, Hàn Tín không hề sợ hãi mà nhìn thẳng vào kẻ vô lại thật lâu. Giết hắn thì quá dễ dàng, chỉ một nhát kiếm là xong, nhưng làm thế sẽ bị xử tội. Cuối cùng, thần sắc không hề thay đổi, ông thực sự đã chui qua háng của kẻ vô lại mà đi.

Người bình thường thấy nhục liền “rút kiếm tương đấu”. Người xưa cho rằng, đây không phải là cái “dũng” của kẻ sĩ. Người đại dũng trong thiên hạ, gặp nguy mà không kinh, gặp rủi ro vô cớ mà không phẫn nộ. Người làm được việc lớn, ắt phải có tâm đại nhẫn, có tĩnh khí và Hàn Tín thực sự đã làm được điều này. Cho đến tận ngày nay, những điển tích Hàn Tín chịu nhục vẫn còn được lưu truyền mãi, nhắc đến khả năng “nhẫn nhịn”, người ta đều nhắc đến ông để làm tấm gương mà noi theo.

Hàn Kỳ khoan dung nhẫn nại, người người bội phục

Hàn Kỳ là tể tướng triều Bắc Tống, tính tình nồng hậu chất phác, lại có tấm lòng khoan dung rộng lớn. Ông từng nói: “Muốn thành việc lớn phải nhẫn việc nhỏ”.

Khi Hàn Kỳ đóng quân ở Định Châu, có một lần ông ngồi viết thơ vào buổi tối nên đã gọi một binh sĩ cầm nến đứng bên cạnh để chiếu sáng. Binh sĩ này mải nhìn đi chỗ khác nên sơ suất làm cây nến bị nghiêng và cháy vào tóc của Hàn Kỳ, Hàn Kỳ lấy tay áo dập lửa rồi lại tiếp tục viết thơ.

Một lát sau, ông quay lại nhìn thì phát hiện ra người cầm nến bên cạnh đã được đổi thành người khác. Vì sợ viên quan chủ quản sẽ trách phạt binh sĩ kia nên ông vội vàng gọi viên chủ quản đến và bảo: “Không cần đổi người, anh ta hiện tại đã biết cách cầm nến rồi”. Từ đó về sau, quan binh trong quân đội ai nấy đều bội phục tấm lòng khoan dung độ lượng của Hàn Kỳ.

Hàn Kỳ là tể tướng triều Bắc Tống, có tấm lòng khoan dung rộng lớn (Ảnh: Internet)

Lúc Hàn Kỳ lưu lại ở phủ Đại Danh, có người tặng ông hai chiếc chén ngọc vô cùng quý giá thuộc loại cực phẩm trên đời, Hàn Kỳ liền dùng bạch kim để cảm ơn người tặng chén ngọc. Hàn Kỳ vô cùng yêu thích đôi chén ngọc, mỗi khi có tiệc đãi khách, ông đều sai người sửa soạn một chiếc bàn phủ gấm vóc rồi đặt đôi chén ngọc lên trên để mọi người cùng chiêm ngưỡng.

Một hôm, Hàn Kỳ mở tiệc thiết đãi các quan lại quản lý thủy vận. Khi đang chuẩn bị mang đôi chén ngọc ra để rót rượu mời khách thì đột nhiên một người đầy tớ không cẩn thận xô vào chiếc bàn khiến đôi chén ngọc rơi xuống đất vỡ tan. Khách khứa trong nhà thảy đều kinh hãi, còn người đầy tớ kia thì run rẩy phủ phục dưới đất chờ chịu phạt.

Hàn Kỳ sắc mặt không đổi, cười bảo các vị quan khách: “Bất luận là vật gì cũng đều có quy luật tồn vong”. Ông lại quay sang nói với người đầy tớ: “Ngươi là do sơ suất mà gây ra, cũng không phải cố ý, đâu phải là tội lỗi gì?”. Các vị quan khách trước sự khoan dung độ lượng của Hàn Kỳ đều bội phục mãi không thôi.

Xem thêm: Có một câu nói mà trong đời bất cứ ai cũng cần phải học

Nhẫn là một trong những đức tính vốn quý của con người. Tuy nhiên, để “nhẫn” được trong các hoàn cảnh mâu thuẫn căng thẳng là rất khó khăn. Cho nên có câu rằng “Ninh thọ tử bất ninh thọ nhục” nghĩa là “thà chịu chết, chứ không chịu nhục”. Để nhẫn được thì cần có bản lĩnh lớn, phong thái cao. Vì thế những người có khả năng nhẫn chịu những điều người ta không thể nhịn được, dung được những điều người ta không thể dung được, thường là những người làm nên việc lớn.

Cổ nhân có câu: “Tiểu bất nhẫn tắc loạn đại mưu”, tức là việc nhỏ không nhịn được thì sẽ làm hỏng việc lớn. Trong đối nhân xử thế nếu như có thể nhẫn nhục thì chính là biểu hiện của hàm dưỡng kín đáo, của tấm lòng rộng lớn và tầm nhìn cao xa.

Hy Vọng

[0 ♥] ( 18/01/2017, 09:49 )

view: 52share






/postby: khongkhong /view: 54 /cmt: 0 /
Bài Viết Hay   Văn Hóa Nhân Loại
/postby: khongkhong /view: 108 /cmt: 0 /
Bài Viết Hay   Văn Hóa Nhân Loại
/postby: khongkhong /view: 115 /cmt: 0 /
Bài Viết Hay   Văn Hóa Nhân Loại
/postby: khongkhong /view: 128 /cmt: 0 /
Bài Viết Hay   Văn Hóa Nhân Loại
/postby: khongkhong /view: 54 /cmt: 0 /
Bài Viết Hay   Văn Hóa Nhân Loại
/postby: khongkhong /view: 64 /cmt: 0 /
Bài Viết Hay   Văn Hóa Nhân Loại
/postby: khongkhong /view: 58 /cmt: 0 /
Bài Viết Hay   Văn Hóa Nhân Loại
/postby: khongkhong /view: 54 /cmt: 0 /
Bài Viết Hay   Văn Hóa Nhân Loại
/postby: khongkhong /view: 104 /cmt: 0 /
Bài Viết Hay   Văn Hóa Nhân Loại








vui long dang nhap de comment





https://khongkhong.com/    ™
tổng hợp thông tin hay, ý nghĩa, giá trị,.... và chia sẻ cho cộng đồng
|url:
|processed time: 0.0320s |memory using: 677kB |memory start: 298kB
|sql query time: 0.0171s |mysql queries: 10| loading time: s