KhongKhong.Com login
   

Một số Chia sẻ của các Học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Việt NamĐã Duyệt


[#0]
hoangzz
4hello citizens of the world
[#]


Phần này giới thiệu đến bạn đọc một số bài chia sẻ của các học viên Pháp luân Đại Pháp hiện đang sinh sống tại Việt Nam. có thể một số điểm làm quý vị khó lý giải nhưng đó thực sự là những chia sẻ rất chân thành của những người tu luyện chân-Thiện-Nhẫn. các bài chia sẻ cũng thể hiện quan điểm cá nhân của mỗi người ở các giai đoạn khác nhau trong quá trình tu luyện.

Hy vọng những bài chia sẻ này thực sự giúp ích cho quý vị !



1. Cuộc đời mới của một bệnh nhân ung thư


Chia sẻ của chị Tạ Thu Hiền, Phú Thọ

Tôi tên là Tạ Thu hiền, hiện đang sinh sống ở Phú Thọ, năm nay tôi 30 tuổi và hiện đang là mẹ của 3 cháu nhỏ. Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp từ năm 2015.

Trước khi tu luyện
Trước đó tôi là một người hiếu thắng, dễ nổi nóng, không thích ai nói lời xấu về mình và thích lãnh đạo người khác. Ngoài ra cơ thể tôi còn mắc rất nhiều chứng bệnh như loét bờ cong dạ dày, viêm đại tràng, phụ khoa, mất ngủ triền miên. Việc bị mất ngủ, cộng thêm cơ thể mắc nhiều bệnh tật khiến tôi luôn cảm thấy khó chịu với những người xung quanh. Tôi luôn oán trách chồng và bố mẹ chồng, hầu như ngày nào chúng tôi cũng cãi vã. Tôi thấy cuộc sống của mình thật bế tắc.

Đầu năm 2015 ngực phải của tôi xuất hiện một khối u nhỏ sau đó 2 tuần nó lớn nhanh cỡ như quả trứng gà. Khăn gói đến bệnh viện K khám xét, kết luận cho thấy tôi bị chẩn đoán ung thư vú. Tôi thấy vô cùng choáng váng, cảm thấy tuyệt vọng tột cùng, mọi thứ như đang muốn nhấn chìm tôi xuống địa ngục vậy. Tôi và cả gia đình đã bị sốc nặng vì thật sự tôi còn quá trẻ và không tưởng tượng nổi cuộc sống của mình sắp kết thúc. Từng ngày trôi qua trong sự dày vò và bất ổn khiến cơ thể tôi càng trở nên suy kiệt.

Vì suy nghĩ và lo lắng nên không đêm nào tôi ngủ được ngon giấc, tôi luôn gặp ác mộng và nghĩ đến việc mình sắp phải rời xa cõi đời này, rời xa chồng và 2 đứa con thơ dại khiến nước mắt tôi không ngừng tuôn rơi.

Cơ duyên biết đến Đại Pháp
Trong lúc tuyệt vọng và bế tắc nhất, thì tôi được một người chị họ giới thiệu Pháp Luân Đại Pháp. Sau khi nghe chị ấy giới thiệu về pháp môn và tặng tôi một cuốn Chuyển Pháp Luân, tôi đã quyết định tìm hiểu và thực hành pháp môn này. Lúc đó tôi vẫn phải đi bệnh viện để điều trị nên khi bắt đầu mới chỉ tập các động tác của Pháp Luân Công. Tuy nhiên tôi đã cảm thấy cơ thể mình sảng khoái và nhẹ nhàng rồi, một cảm giác ấm nóng kỳ lạ vô cùng.

Một thời gian sau tôi mới bắt đầu đọc sách Chuyển Pháp Luân. Càng đọc tôi càng thấy chấn động, những lời giảng của Sư phụ sáng lập pháp môn đã giúp tôi giải khai được toàn bộ những khúc mắc trong lòng. Tôi đã minh tỏ mọi điều mà trước nay chưa có ai có thể giúp tôi lý giải được. Điều đó đã khiến tư tưởng nặng nề của tôi được đả khai. Tôi đã học được cách để buông bỏ những tâm xấu của mình để trở thành một người tốt thật sự theo Chân – Thiện – Nhẫn.

Những nguyên lý uyên thâm đó đã giúp tôi vượt qua được những ngày tháng đáng sợ và tối tăm nhất của cuộc đời. Tôi đã không còn than trách số phận nữa mà chuyển sang trân quý từng giây phút còn lại của đời mình. hơn cả, tôi đã có thêm được nghị lực và hy vọng để sống tiếp. hiểu rằng các phương thức trị liệu của y học hiện tại còn hạn chế và rất tốn kém. Tôi đã quyết định từ bỏ điều trị ở bệnh viện để chuyên tâm tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.

Sau ba tháng thực hành Pháp Luân Đại Pháp, tôi lại phát hiện ra là mình đang mang thai được 8 tuần, người thân và bè bạn vô cùng lo lắng cho tôi, vì với một bệnh nhân ung thư vú, việc mang thai là tối kỵ bởi nó liên quan trực tiếp đến nội tiết của cơ thể và rất nguy hiểm. Vấp phải áp lực tâm lý khiến tôi lung lay, nhưng sau đó tôi vẫn quyết định tín tâm vào tu luyện Đại Pháp. hằng ngày tôi chăm chỉ đọc sách và luyện 5 bài công pháp, tu sửa từng ý nghĩ, cử chỉ của mình theo Chân – Thiện – Nhẫn.

Trải qua quãng thời gian 9 tháng 10 ngày mang thai ấy tôi đã không hề phải dùng đến một viên thuốc bổ hay một biện pháp dinh dưỡng nào cả mà giờ đây tôi đã sinh ra một bé gái đáng yêu, bụ bẫm, khỏe mạnh. Bản thân tôi giờ đây cũng rất khỏe mạnh và tràn đầy năng lượng. Chồng của tôi cũng đã bước vào tu luyện Đại Pháp. Tư tưởng chúng tôi đều được thăng hoa, tôi thấy mọi thứ xung quanh mình trở nên tươi đẹp vô cùng.

Giờ đây tôi đã không còn nóng giận và oán hận người khác như trước nữa. Những cơn cãi vã vợ chồng cũng rất ít khi xảy ra, thay vào đó là những tiếng cười hạnh phúc trong gia đình. Chúng tôi muốn nói với tất cả mọi người trên thế gian này rằng Pháp Luân Đại Pháp quả thực rất tuyệt vời. Không gì có thể diễn tả được những lời mà tôi muốn nói. Chúng tôi xin vô cùng cảm tạ Pháp Luân Đại Pháp và trân quý cơ duyên tu luyện này.




Đại Pháp cho tôi cuộc đời mới


Chia sẻ của anh Hoàng Đức Trọng, Đồng Nai

Tôi là hoàng Đức Trọng, quê ở Đồng Nai. Từ thời thiếu niên, tính tình tôi đã có xu hướng mạnh mẽ và hung hăng. Khi mới học lớp 6, tôi đã từng đâm dao vào một người hàng xóm, khi anh này đi nhậu nửa đêm về và vào nhà tôi gây rối, dọa đánh bố tôi. Lên lớp 7, chỉ vì một câu nói “Bắc kỳ” của cậu bạn mà tôi đã dùng cây đánh dập nát lưng bạn ấy khiến máu nhuộm ướt áo trắng.

Trong suốt quãng thời gian học cấp 2, tôi thường nay đây mai đó, đi ngủ lang thang khắp nơi, trộm gà bắt vịt để ăn nhậu hoặc bán lấy tiền tiêu xài. Tôi rất thích xem phim kiếm hiệp võ thuật và thần tượng những tên tướng cướp. Tôi còn thích uống rượu, 14 tuổi tôi đã nghiện rượu. Tôi cùng nhóm bạn thường uống rượu, nhậu hết mồi là rủ nhau đi bắt trộm gà vịt, bồ câu về nấu cháo nhậu tiếp.

Không ít lần bị chủ nhà phát hiện, va chạm với chủ nhà xô xát đến đổ máu. Nhậu vào rồi lấy xe chạy lòng vòng rồ ga đua xe kiếm chuyện, rồi lại gây lộn đánh nhau. Mỗi lần như vậy công an lại phải mời lên làm việc và sau mấy năm, hồ sơ của tôi ở đồn công an đã là một xấp dày và có thể đem cân được.

Có lần vì tham gia đập phá tài sản của người khác, tôi đã bị công an vây bắt. Tôi đã bị đánh đập tôi đủ kiểu, trong đó có một cú thục đá vào ngực. Sau lần đó, tôi đã bị nội thương, ngực đau âm ỉ qua nhiều tháng.

Tôi trở về nhà nằm suy nghĩ về cuộc đời mình sao mà nó vô nghĩa như vậy. Cuộc đời mình sau này sẽ ra sao? Nếu cứ như thế này thì tương lai rồi cũng sẽ chết hay đi tù thôi. Mà ở nhà thì ít nhất cũng phải là một người đàng hoàng. Nhưng ở nhà, bạn bè lôi kéo rủ rê làm sao mà không nhiễm phải đây?

Thế là tôi nói với bố tôi rằng tôi muốn lên chùa đi tu, bố tôi thẳng thng nói một câu: “Mày mà đi tu thì không có chùa nào chứa!” Tôi đã thấy buồn và cũng cảm thấy đúng. Tôi mới suy nghĩ mình thử tìm một phương pháp nào đó để mình có thể tu ở nhà mà không cần trốn tránh.

Đại Pháp đã cải biến tôi
Một hôm, trong lúc lục đống sách báo trong nhà, tôi thấy quyển tài liệu giới thiệu về Pháp Luân Đại Pháp mà chị tôi đã cầm về để trên đầu giường tôi từ năm 2009. Trước đó nhiều năm tôi đã nhiều lần cầm lên đọc nhưng không hiểu gì, nhưng lần này tôi đọc ba chữ Chân – Thiện – Nhẫn mà trong lòng có một cảm giác khó tả, biết rằng đây mới là điều mình cần.

Tôi điện thoại nhờ người gửi sách cho tôi. Khi nhận được sách và đĩa CD, tôi bắt đầu đọc sách. Xưa nay tôi lười đọc sách nên thấy sách Chuyển Pháp Luân dày như vậy tôi cũng ngại nhưng khi đọc vào thì tôi thật sự thích thú và bị chấn động bởi những lời giảng của Sư phụ sáng lập pháp môn.

Tôi chợt hiểu ra xưa nay mình đã làm biết bao nhiêu chuyện xấu, mình đã làm mất đức quá nhiều. Giá như mình biết điều này sớm hơn thì hay quá. Tôi đã mở đĩa hướng dẫn luyện công xem, khi nhìn thấy Đồ hình Pháp Luân, tôi có một cảm giác quen thuộc như đã thấy ở đâu rồi và thấy Sư phụ làm thủ ấn thật là đẹp. Tôi nói tôi nhất định sẽ học. Bố mẹ và người nhà tôi đều nói nhìn Sư phụ trông giống ông Phật quá. Tôi đã bước vào tu tập Pháp Luân Công như thế.

Sau thời gian ngắn đọc sách và luyện công, tâm tính của tôi đã thay đổi rõ rệt, hình như tôi đã trở thành một con người khác khi luôn vui vẻ yêu đời. Tôi nghĩ trước đây mình uống rượu vào bị loạn tính nên không làm chủ được bản thân, mình phải bỏ ngay rượu cùng các thói hư tật xấu khác như thuốc lá, chửi thề...

Tôi cũng không còn tụ họp đánh đấm nữa, chuyên tâm làm ăn và luôn giúp đỡ tận tình hàng xóm xung quanh. Bạn bè, người thân của tôi đều kinh ngạc khó hiểu trước sự thay đổi quá lớn này của tôi. Tôi nói Sư phụ giảng trong sách như vậy, muốn làm người tốt thì phải bỏ hết những thói hư tật xấu đó. Người dân xung quanh thấy tôi dạo này thay đổi một cách chóng mặt, không còn bặm trợn ngông cuồng như trước nữa, chạy xe đàng hoàng, không còn rú ga phóng như điên nữa.

Trước đây, khi tôi ra đường, mấy cô bác đi bộ thể dục chỉ cần nghe tiếng xe của tôi là họ nói nhau: “Nó kìa!” là họ nhảy xuống mương. Mẹ tôi ra chợ ai cũng hỏi con trai chị dạo này hiền quá, mẹ nói: “Nó tu Pháp Luân Công, bỏ hết thói hư tật xấu rồi.” Ai cũng mừng cả, họ còn nhắn nhủ: “Con đang tu môn gì thì hãy cố gắng tu tiếp, đừng bỏ nhé!” Đến nay, họ không còn chửi rủa tôi nữa mà rất tôn trọng tôi, thấy tôi từ xa họ đã chào hỏi rồi.

Tôi thấy mình như tỉnh dậy từ một giấc ngủ mê dài đằng đẵng và giờ đây tôi biết mình cần phải làm những gì để xứng đáng khi được sinh ra trên cõi đời này. Xin cảm ơn Pháp Luân Đại Pháp và Sư phụ của pháp môn vì đã ban cho tôi một cuộc đời mới.




Cai bỏ ma túy nhờ sự thần kỳ của Đại Pháp


Chia sẻ của anh Lê Hữu Dương, Thanh Hóa

Tôi là Lê hữu Dương, một học viên tại Thanh hóa. Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông thôn có 4 anh em, ba trai và một em gái.

Quá khứ tội lỗi
Năm 2003, bố tôi đã qua đời vì một tai nạn. hoàn cảnh gia đình vì vậy mà trở nên khó khăn. Khi học xong lớp 12, tôi đã bắt đầu đi làm kiếm sống. Trong xã hội đầy những độc hại và cám dỗ, tôi đã không tự chủ được bản thân, nhiễm đủ thói hư tật xấu, đi theo bạn bè ăn chơi đua đòi. Cứ thế không lâu sau, tôi đã sa vào con đường nghiện hút lúc nào không hay biết.

Đó là một loại tệ nạn xã hội mà ai thấy cũng phải ghê sợ. Những người thân xem đó như một bản án tử hình dành cho tôi, nhưng tôi thì không hay biết gì cứ thuận theo thời gian mà làm nô lệ cho ma túy, thời gian cứ thế trôi qua đến gần 5 năm. Trong quãng thời gian ngần ấy năm đó, đã có lúc tôi tự suy nghĩ về bản thân, về tương lai rồi thấy tiếc cho cuộc đời mình. Tôi đã nhiều lần tự cai nhưng không thành.

Sau khi bị tòa tuyên án một năm vì những thói xấu ở xã hội mà tôi đã gây ra trong quá trình nghiện ngập, tôi đã phải vào trại cai nghiện một năm. Thế nhưng một năm đó không đủ để thay đổi tôi hay giúp tôi có thể cai hẳn được, vì thứ chất kia nó là ma túy.

Sau khi ra khỏi trại, tôi đã không cai được mà lại càng nghiện nặng hơn. Chi phí chích hút mỗi ngày tôi tiêu tốn lên đến hơn một triệu đồng. Do không đủ tiền để tiếp tục cho cuộc sống tối tăm đó, tôi đã chuyển sang buôn bán ma túy.

Bản thân tôi bị xã hội xem thường, bạn bè xa lánh, rồi gia đình cũng ruồng bỏ. Em trai thứ hai đã bỏ nhà đi thời gian dài vì chán nản. Nhưng điều tôi thấy hối hận nhất là người em trai thứ ba trong gia đình không lâu sau cũng sa vào con đường nghiện hút như tôi, chỉ là mức độ nặng nhẹ khác nhau.

Lúc này với tôi mà nói, tuy là một kẻ nghiện ngập nhưng cũng đủ sức phân biệt được, đây không phải là cuộc sống của con người. Nhà cửa lạnh tanh như bị bỏ hoang, còn với tôi nó như là một quán trọ tạm thời. Gia đình không còn một chút hy vọng nào với tôi và tôi cũng tự biết không còn hy vọng gì cho bản thân, chỉ cố duy trì cuộc sống tối tăm của mình được ngày nào hay ngày ấy.

Bước ngoặt cuộc đời
Trong lúc tuyệt vọng nhất thì hy vọng đã đến. Tôi may mắn được người bác rể giới thiệu cho Pháp Luân Đại Pháp, bác đã bảo tôi ngồi xuống và đọc cho tôi nghe trang đầu tiên phần Luận Ngữ của cuốn sách. Tôi nghe hết Luận Ngữ và câu chuyện thần kỳ đã xảy ra, như đã định từ trước. Tâm trí tôi bng tỉnh, và tự hỏi vì sao điều tốt như thế này vẫn còn tồn tại trên cuộc đời này. Ngay tối hôm đó tôi đã quyết định đọc cuốn Chuyển Pháp Luân, và có ý định muốn cai hẳn ma túy – điều mà tôi chỉ dám nghĩ trong mơ.

Sau nhiều ngày vật lộn với cơn thèm thuốc, tôi cũng đã phải truyền nước vài hôm, thế nhưng tôi vẫn cố gắng đọc sách Chuyển Pháp Luân. Dù mệt không thể đi lại được, nhưng tôi vẫn đọc, càng đọc tôi lại càng có thêm sức mạnh và ý chí kiên cường. Nước mắt tôi đã không ngng rơi khi đọc những bài giảng của Sư phụ. Thật quá đỗi xúc động vì cuối cùng tôi đã tìm ra được chân lý và ý nghĩa nhân sinh. Tôi thấy bản thân mình còn giá trị và có lý do để sống tiếp. Sức khỏe của tôi đã hồi phục rất nhanh nhờ năng lượng của Đại Pháp.

Không lâu sau khi cai hẳn được ma túy và tu tập Pháp Luân Công, mọi chuyện trong gia đình tôi đã thay đổi. Người em trai thứ ba của tôi thấy tôi cai được ma túy và bỏ thuốc lá, cũng không còn chơi lô đề, bài bạc, đánh nhau hay rượu chè đàn đúm nữa. Cậu ấy cũng quyết định đọc sách và bước vào tu luyện Pháp Luân Công, từ đó dần dần cũng đã rời xa ma túy.

Gia đình tôi như được hồi sinh, chuyện mà trước đó dù là tưởng tượng tôi cũng không dám nghĩ tới. Sau những chuyện đó thì người em trai thứ hai của tôi cũng không còn bỏ nhà đi như trước nữa mà đã trở về và tìm được việc làm. Chứng kiến được những thay đổi tích cực của anh em tôi, gia đình tôi lần lượt từng người một cũng bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. hiện gia đình tôi có 6 người thì 5 người đang theo học Pháp Luân Công.

Đây là những trải nghiệm của tôi và gia đình về những lợi ích chúng tôi đã được hưởng từ Pháp Luân Đại Pháp. Tôi vẫn chưa hết cảm kích, nước mắt tôi vẫn luôn tuôn rơi vì xúc động. Tôi vô cùng biết ơn Pháp Luân Đại Pháp vì đã giúp tôi cùng gia đình có được một cuộc đời mới!


[0 ♥] ( 13/09/2017, 00:30 )

view: 33share














khong the comment tai thread nay





https://khongkhong.com/    ™
tổng hợp thông tin hay, ý nghĩa, giá trị,.... và chia sẻ cho cộng đồng
|url:
|processed time: 0.0964s |memory using: 720kB |memory start: 298kB
|sql query time: 0.0823s |mysql queries: 10| loading time: s